Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Ô uế!



Ô  uế !  Ô  uế !  Ô  uế !
(Sun, 01/03/2015 - Trầm Thiên Thu –thanhlinh.net)


 Chúa Giêsu đã xác định: “Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế” (Mt 15:11; Mc 7:15).

Ô uế là bẩn. Bẩn là dơ. Dơ là không sạch. Bẩn là ô nhiễm, nhưng có nhiều dạng và có nhiều mức độ: Ô nhiễm môi trường là bẩn, ô nhiễm không khí là bẩn, ô nhiễm thực phẩm là bẩn, ô nhiễm nguồn nước là bẩn, ô nhiễm quản lý là bẩn, ô nhiễm tư tưởng là bẩn, ô nhiễm ánh mắt là bẩn, ô nhiễm lương tâm là bẩn, ô nhiễm giáo dục là bẩn, ô nhiễm âm nhạc là bẩn, ô nhiễm văn chương là bẩn,… Ô nhiễm nào cũng bẩn, cũng xấu, cũng có hại!

Các phương tiện thông tin đại chúng hằng ngày đưa tin về các loại bẩn. Nào là thịt thối, heo siêu nạc; nào là thuốc tăng trọng, cà-phê là đậu nành trộn với hàng chục loại hóa chất; nào là giá làm bằng đậu bẩn, trái cây được kích thích bằng hóa chất; nào là phở chứa phoóc-môn, nước tương (xì dầu) chứa chất 3-MCPD, sữa chứa melamine,… Cơ man nào mà kể. Đó là dạng bẩn thực phẩm gây hại cho cơ thể, có thể sinh ung thư. Chết chắc!

Chỉ nói riêng về thực phẩm thôi cũng đã thấy có nhiều mối nguy hiểm đe dọa tính mạng con người hằng ngày, tính đến mức từng giây. Dạng bẩn nào cũng nguy hiểm, nhưng dạng bẩn nguy hiểm và độc hại nhất là “lòng người bẩn”,“lương tâm bẩn”. Các loại bẩn đều do lòng người bẩn. Tất cả sẽ không bẩn nếu lòng người không ô nhiễm, không bẩn, tức là có lương tâm trong sạch. Có thể nói rằng mọi thứ bẩn đều bắt nguồn từ “lương tâm bẩn”, vì từ đó dẫn tới nhiều hệ lụy khác!
Lương tâm còn gọi là lương tri. Lương tâm bẩn cũng có nhiều mức độ, từ nhẹ đến nặng: Nói dối, gian lận, tham lam, lừa đảo, hối lộ, tham nhũng, nhiễu nhương, hiếu chiến, bịp bợm, trục lợi, thực dụng,... Vĩ nhân Mahatma Gandhi (Ấn Độ, 1869-1948) nói: “Với lương tâm, quy luật của số đông không có tác dụng. Có tòa án còn cao hơn tòa án công lý, đó là tòa án lương tâm. Nó thay thế cho mọi tòa án khác”.

Sử gia Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn (Nga, 1918-2008) có cách so sánh độc đáo: “Công lý là lương tâm, không phải lương tâm cá nhân mà là lương tâm của toàn bộ nhân loại. Những ai nhận thức rõ ràng giọng nói của lương tâm chính mình thường cũng nhận ra giọng nói của công lý”. Còn triết gia Jean-Jacques Rousseau (Pháp, 1712-1778) định nghĩa: “Lương tâm là tiếng nói của linh hồn; dục vọng là tiếng nói của cơ thể”.

Như vậy, vấn đề lương tâm rất quan trọng, đúng như sử gia kiêm triết gia Voltaire (Pháp, 1694-1778) đã nhận định: “Con đường an toàn nhất là không làm gì trái với lương tâm. Với bí mật này, chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống và không sợ chết”.

Walter Lippmann lý giải: “Lương tâm của chúng ta không phải là vật chứa chân lý vĩnh cửu. Nó phát triển cùng với đời sống xã hội của chúng ta, và điều kiện xã hội thay đổi cũng dẫn tới sự thay đổi triệt để về lương tâm” (Our conscience is not the vessel of eternal verities. It grows with our social life, and a new social condition means a radical change in conscience).
Chúa Giêsu đã xác định: “Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế” (Mt 15:11; Mc 7:15). Cái gì từ TRONG con người xuất ra mới là cái làm cho người ta ra ô uế, chứ cái từ NGOÀI con người không gây bẩn, không làm ô uế. Vậy cái đó là cái gì? Có thể hiểu “cái từ trong con người xuất ra” theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Cái nào cũng bẩn. Ngoại tại và nội tại đều cần thiết để khả dĩ có môi trường trong sạch, không bị ô uế!

Có những người rất bẩn mà vẫn ảo tưởng là mình sạch. Có những tư tưởng bẩn mà vẫn được lưu truyền. Dạng này nguy hiểm lắm, họ không chỉ “duy trì” cái bẩn cho mình mà còn gây ô nhiễm cho người khác. Người bẩn mà không bẩn, người sạch lại bẩn, đôi khi càng có chức có quyền càng bẩn!

Thế nhưng có một loại ô uế có thể gây ô nhiễm hơn mọi thứ khác, và nó gây bẩn nhất, đó chính là TỘI LỖI. Thiên Chúa vô cùng ghê tởm dạng ô uế này. Thánh Phaolô nói: “Hãy tẩy rửa hồn xác cho sạch mọi vết nhơ, và đem lòng kính sợ Thiên Chúa mà lo đạt tới mức thánh thiện hoàn toàn” (2 Cr 7:1). Tuy nhiên, chúng ta không thể tự rửa sạch, mà phải cầu xin để được Thiên Chúa rửa sạch: “Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy” (Tv 51:4).

May thay, chúng ta được phép tẩy rửa chính mình trong Máu và Nước tuôn trào từ Thánh Tâm Đức Giêsu Kitô ngay trên Đồi Sọ. Xin tạ ơn Chúa muôn đời!

TRẦM THIÊN THU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét