Nhà khoa học nữ gốc Việt trong top
ảnh hưởng nhất thế giới
(Thứ
hai, 8/2/2016 –VnExpress.net)
Giáo sư Nguyễn Thục Quyên. Ảnh do
nhân vật cung cấp.
Tuổi thơ theo mẹ đi khắp nơi để kiếm
sống, sang Mỹ thì bị bạn bè chê cười vì không biết tiếng Anh, nhưng Nguyễn Thục
Quyên đã vượt qua tất cả và trở thành một trong những nhà khoa học ảnh hưởng
nhất thế giới.
Giáo sư
Nguyễn Thục Quyên sinh ra ở Buôn Ma Thuật (Đắk Lắk) trong một gia đình thượng
lưu gồm 5 anh chị em. Sau năm 1975, cha đi cải tạo, mẹ chị - một cô giáo dạy
toán cấp 2, dẫn dắt đàn con đến các vùng kinh tế mới như Phước Lâm, Long Điền,
Đất Đỏ, Phước Tỉnh và Vũng Tàu để sinh nhai.
Lúc 5-6
tuổi, cô bé Quyên phải phụ giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, kiếm củi nấu cơm, đào
khoai, câu cá, gánh nước... Cuộc sống cơm áo, gạo tiền cứ đeo bám cho đến năm
1986 khi gia đình mở tiệm phở ở Bến Đá - Vũng Tàu, Quyên mới được đi học ở
trường Trung học Trần Nguyên Hãn.
Nhọc
nhằn nơi xứ người
Tháng
7/1991, chị cùng bố mẹ và 5 anh chị đến Mỹ định cư. Hai năm đầu, các anh chị em
của chị Quyên cứ đòi về Việt Nam vì không biết tiếng Anh và phong tục tập quán
Mỹ. Nhưng chị thấy ổn vì được làm điều mình thích mà không sợ người khác dị
nghị.
"Khi còn ở Việt Nam, gia đình đã vất vả rồi, nên khi
sang Mỹ tôi phải cố gắng hơn rất nhiều để có được cuộc sống tốt hơn", chị Quyên chia sẻ. Để tự khẳng định
bản thân nơi đất khách quê người, chị đã quyết tâm học tiếng Anh thật nhanh
bằng cách đăng ký ở ba trường trung học tại ba thành phố. Ở Mỹ, tiếng Anh được
học miễn phí.
Vất vả với
bao tủi nhục khi bị nhiều người coi thường càng khiến chị có thêm động lực vươn
lên. "Có giáo viên chế nhạo tôi
trước cả lớp vì khả năng nói tiếng Anh kém. Một ông người Mỹ còn nói thẳng với
tôi hãy về nước của cô đi", chị nhớ lại và cho biết ở Mỹ vẫn còn một
số người phân biệt kỳ thị như vậy.
"Thậm chí có đồng nghiệp lúc ở trường không bao giờ nói chuyện với tôi mặc
dù tôi đã cố gắng để nói chuyện với anh ta vài lần", nữ giáo sư nói.
Tháng
9/1993, người cô họ cho chị ở cùng nhà, nhưng chị phải dọn dẹp, nấu nướng, đi
chợ và chạy việc vặt cho cô. Thời gian này, chị xin học ở Đại học Santa Monica
nhưng không được nhận vì tiếng Anh kém. Chị đã năn nỉ nhà trường cho học thử
một kỳ và hứa nếu không học được sẽ trở về trường trung học để học thêm tiếng
Anh. Ban ngày đi học, ban đêm chị tìm lớp học thêm ở trung tâm dạy tiếng Anh
miễn phí. Với sự nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng chị cũng được nhận vào
học.
Thấy bố mẹ
vất vả làm trong nhà hàng và ở hãng may, chị không cho phép bản thân thất bại
mà cố gắng gấp đôi, gấp ba so với những bạn cùng trang lứa. Để có tiền học, chị
xin làm thêm trong thư viện trường từ 17h đến 22h mỗi ngày, nhưng vẫn không đủ
nên phải vay thêm tiền của Chính phủ.
Tháng
9/1995, chị xin chuyển lên Đại học Califonia, Los Angeles và làm thêm trong
phòng thí nghiệm với công việc rửa dụng cụ. Chị xin làm nghiên cứu nhưng không
có phòng thí nghiệm nào nhận. Sau khi tốt nghiệp bằng đại học Hóa năm 1997, chị
nộp đơn học cao học. Chỉ trong một năm chị đã có bằng thạc sĩ ngành Lý - Hóa và
quyết định học tiếp tiến sĩ. Thật bất ngờ, cuối năm của chương trình này chị là
một 7 nghiên cứu sinh xuất sắc của Đại học Califonia, Los Angeles được trao học
bổng.
Tháng
6/2001, chị nhận bằng tiến sĩ và ra trường trước cả những sinh viên chị từng
rửa dụng cụ thí nghiệm cho họ trước đây. Ra trường chị đạt giải thưởng xuất sắc
ngành Lý - Hóa. Tháng 9/2001, được giải thưởng của liên bang đi tu nghiệp
ở phòng thí nghiệm quốc gia nhưng chị từ chối và đến làm ở Đại học Columbia,
New York.
Ba năm sau
chị bắt đầu làm việc ở Đại học California, Santa Barbara và mất hơn hai năm xây
dựng hai phòng thí nghiệm riêng. Sau 11 năm, chị đã có 7 phòng thí nghiệm riêng
cho nhóm nghiên cứu. Chị còn xin hơn 10 triệu USD cho những dự án nghiên cứu,
được mời tới hơn 200 địa điểm trên thế giới để thuyết trình cũng như nhận nhiều
giải thưởng lớn cho công trình nghiên cứu.
"Bạn bè tôi ở Việt Nam vẫn thường bảo hồi ở quê học dốt
thế mà sao qua Mỹ học giỏi ghê thế. Tôi trả lời rằng ngày xưa làm gì có thời
gian để học vì còn phải phụ giúp gia đình", vị giáo sư nói.
Pin năng
lượng mặt trời làm từ chất nhựa dẫn điện Nghiên cứu trong phòng thí nghiệm
của giáo sư Nguyễn Thục Quyên. Ảnh do nhân vật cung cấp.
Những
vất vả của phụ nữ khi làm khoa học
Giáo sư
Quyên tâm sự, có được ngày hôm nay là nhờ sự dìu dắt của mẹ và người cậu ruột
khi hướng cho chị đi theo con đường tốt nhất có thể. Trong khi bố cho rằng, con
gái thì nên lấy chồng, không cần học, thì mẹ ngược lại. Chị còn nhớ ngày
học xong lớp 12, chị đã xác định sẽ ở nhà và tính chuyện lấy chồng, nhưng mẹ
vẫn đưa chị lên Sài Gòn để thi đại học. "Mẹ
đưa tôi lên Sài Gòn ở nhà bà ngoại để thi đại học, nhưng tôi không muốn. Lớn
lên và học ở trường làng tôi thấy ở tuổi 18 người ta đã lấy chồng và có con
rồi", chị nói.
Người cậu
đã gọi chị đến nói chuyện hơn hai giờ, với mục đích khuyên chị đi thi và cố
gắng vào đại học. "Tại sao có
cơ hội như vậy mà cháu lại từ chối. Học đại học sau này cháu sẽ có công ăn việc
làm ổn định, có sự nghiệp, nếu lấy được người tốt thì không sao...",
chị kể lại lời ông cậu.
Lớn lên,
người chị hâm mộ đó là bà Marie Curie, bởi thời đó khoa học gia là nữ rất ít.
Bà chính là tấm gương vượt khó để chị tiếp tục cố gắng cho nghiên cứu khoa học.
Hơn 11 năm
làm việc ở Đại học California, Santa Barbara, chị làm khoảng thời gian 15 tiếng
mỗi ngày. Bên cạnh việc giảng dạy, chị còn làm nhiều công việc khác như biên
tập báo khoa học, tổ chức hội nghị khoa học quốc tế, xin tiền dự án nghiên cứu
trả lương, học phí, và bảo hiểm y tế cho sinh viên (mỗi nghiên cứu sinh tốn
khoảng 100.000 đôla mỗi năm), hướng dẫn sinh viên làm nghiên cứu, giúp sinh
viên viết bài đăng báo, làm trong ban xét lên lương và lên chức cho tất cả giáo
sư trong trường, ban tuyển dụng giáo sư...
Chị chia
sẻ, làm khoa học đã khó nhưng phụ nữ trong lĩnh vực này càng vất vả hơn, bởi
ngoài sự nghiệp, họ còn phải lo cho gia đình. Ngay bản thân chị, dù đã cố gắng
rất nhiều nhưng đôi khi vẫn không nhận được sự tôn trọng của đồng nghiệp nam
giới. "Cũng may tôi có người chồng
tâm lý và thông cảm, anh dạy hóa hữu cơ cùng trường, luôn hỗ trợ nên tôi có thêm
động lực để giảng dạy và nghiên cứu", nữ giáo sư nói.
"Phần đông mọi người nghĩ con gái thì nên lo cho chồng
con, dọn dẹp nhà cửa và không nên có sự nghiệp riêng. Tôi muốn cho những người
phụ nữ khác biết là họ có thể làm cả hai. Tôi muốn làm những điều hữu ích cho
xã hội",
chị nói.
Chị vẫn
còn nhớ như in thời điểm bắt đầu vào học trong trường. Lúc đó chị xin vào phòng
thí nghiệm nhưng không được vì nhiều người nghĩ chị không thể làm được điều gì
và khuyên rằng “nghiên cứu không dễ dàng
và không phải ai cũng làm được. Bạn nên tập trung để học tiếng Anh đi”. Mãi
sau này, có vị giáo sư thấy chị có những câu hỏi hay trong lớp nên khuyến khích
theo đường nghiên cứu. Biết được tin này chị rất vui vì từ bé đã thích tìm tòi
những điều mới.
Đầu năm
2004, chị đi phỏng vấn ngành hóa ở một số trường đại học. Chị cũng rất sợ vì
những trường này ngành hóa rất ít hoặc không có nữ giáo sư. "Con đường đi đến thành công ở Mỹ không
phải dễ dàng vì quốc gia này thường thu hút nhà khoa học hàng đầu trên thế giới
nhưng bản chất người Việt Nam thông minh và chăm chỉ", vị giáo sư nói
và cho rằng có công mai sắt có ngày nên kim.
Thích
về Việt Nam
"Tôi nhớ Việt Nam lắm. Nếu có thời gian là tôi về ngay,
bởi hiện nay anh em họ hàng, nhất là ông cậu - người đặt viên gạch đầu tiên trong
cuộc đời khoa học của tôi vẫn ở quê hương", nữ giáo sư tâm sự.
Lần đầu
tiên chị và mẹ về Việt Nam là năm 1999 để thăm bà ngoại trong 3 tuần. 9 lần về
nước ngoài dự hội nghị khoa học, chị dành thời gian để thăm gia đình.
Chị cho
biết, thời gian 21 năm sống ở Việt Nam, chị nhớ món ăn thuần túy Việt Nam và
các bài hát Việt, nên lần nào về nước chị cũng nhờ cậu mợ dẫn đi xem ca nhạc. "Tôi thích nhạc dân ca như bài Quê hương, Ai đưa con sáo sang sông",
chị nói.
Khi hỏi ý
định về Việt Nam sinh sống, chị nói: "Có
lẽ khi nào về hưu tôi mới về nước, vì quê hương vẫn chưa có đủ cơ sở vật chất
điều kiện tốt để tôi có thể nghiên cứu", chị nói và cho biết 7 phòng
thí nghiệm riêng của chị trị giá khoảng 4 triệu đôla.
Bên cạnh giải thưởng
là một trong những nhà khoa học ảnh hưởng nhất thế giới ngành khoa học
vật liệu, chị còn nhận nhiều giải thưởng khác như: Giải thưởng Nghiên
cứu khoa học Alexander von Humboldt-Foundation của Đức năm 2015; Giải
thưởng Nghiên cứu khoa học của Quỹ Khoa học Quốc gia Mỹ 2010, Giải thưởng
Nghiên cứu khoa học của Alfred P. Sloan Foundation 2009; Giải thưởng
Nghiên cứu khoa học của Camille Dreyfus Foundation 2008; Giải
thưởng Nghiên cứu khoa học Harold J. Plous Memorial Award and Lectureship 2007.
|
Phạm Hương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét