Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

ƠN BÌNH AN của LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT



ƠN  BÌNH  AN  của  LÒNG  CHÚA  THƯƠNG  XÓT
(Chúa Nhật II Phục Sinh – Đại lễ LCTX)


Sự bình an luôn là điều cần thiết ở mọi nơi và mọi lúc. Tại sao người ta luôn cần ơn bình an? Vì xã hội bất ổn, vì thế giới chiến tranh, vì tâm hồn bất an, vì gia đình xáo trộn, vì cộng đoàn rắc rối, vì các mối quan hệ rạn nứt, vì con người thiếu tình yêu thương, thiếu lòng thương xót,...
Được bình an hay không là có liên quan sự chọn lựa, mà sự chọn lựa lại có liên quan sự tự do. Thế nào là tự do? Phải chăng tự do là muốn làm gì thì làm?

Thánh GH Gioan Phaolô II có định nghĩa rất thú vị: “Tự do KHÔNG có nghĩa là LÀM điều chúng ta THÍCH, mà là CÓ QUYỀN LÀM điều chúng ta PHẢI LÀM”. Còn Thánh LM Gioan Kim Khẩu nhận định: “Sau khi đặt sự thiện và sự dữ trong khả năng của chúng ta, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta QUYỀN TỰ DO để lựa chọn. Người KHÔNG CHẤP NHẬN những gì MIỄN CƯỠNG, nhưng ĐÓN NHẬN những gì TỰ NGUYỆN”. Tự do cũng có giới hạn trong phạm vi hợp lý, tự do phải được hiểu chính xác theo ý Chúa.
Cuộc khổ nạn, sự chết và sự phục sinh của Đức Kitô Giêsu liên quan sự tự do và Lòng Chúa Thương Xót (LCTX). Về nhân tính, Chúa Giêsu cũng sợ uống chén đắng nên Ngài xin Chúa Cha bỏ qua, nhưng Ngài không muốn theo ý Ngài mà muốn tuân phục.
Trên Thánh Giá, Chúa Giêsu là Đấng vô tội nhưng đã bị vu cáo, là Đấng Công chính nhưng đã bị kết án, là Đấng chí thánh nhưng đã bị đày ải, là Vua trời đất nhưng đã bị hành hạ nhục nhã và bị đóng đinh chết tất tưởi, là Con Thiên Chúa toàn năng nhưng đã bị thóa mạ, bị chà đạp và bị từ chối, là Ánh Sáng nhưng đã bị tối tăm vây phủ, là Đấng vô cùng cao sang nhưng đã bị trần truồng tủi hổ, chịu chết treo trên hai miếng gỗ, là Sự Sống nhưng đã phải trút hơi thở cuối cùng, là Sự Chết nhưng cũng chính là Sự Sống Lại.
Và thật là kỳ diệu, “Cây Thánh Giá là hy vọng của Kitô hữu, là sự sống lại của kẻ chết, là sự hướng dẫn cho kẻ mù lòa, là cây gậy cho người què, là sự an ủi cho kẻ nghèo khổ, là sự kềm hãm của kẻ giàu sang, là sự hành hạ đối với kẻ xấu xa, là sự chiến thắng vượt trên ma quỷ, là người chỉ đạo cho thanh niên, là bánh lái cho người vượt sóng, là cửa biển cho người đi xa, là thành lũy cho người bị vây hãm” (Thánh LM Gioan Kim khẩu). Mọi sự hoàn toàn đã thay đổi!
Trình thuật Cv 5:12-16 cho chúng ta biết về phép lạ do quyền năng Thiên Chúa thực hiện qua các Tông Đồ: “Nhiều dấu lạ điềm thiêng được thực hiện trong dân nhờ bàn tay các Tông Đồ. Không một ai khác dám nhập đoàn với họ. Nhưng dân thì lại ca tụng họ. Càng ngày càng có thêm nhiều người tin theo Chúa: cả đàn ông, đàn bà rất đông. Người ta còn khiêng cả những kẻ đau ốm ra tận đường phố đặt trên giường trên chõng, để khi ông Phêrô đi qua, ít ra cái bóng của ông cũng phủ lên được một bệnh nhân nào đó. Nhiều người từ các thành chung quanh Giêrusalem cũng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ ốm đau cùng những người bị thần ô uế ám, và tất cả đều được chữa lành”.
Trình thuật ngắn gọn nhưng cho thấy đầy đủ các dạng phép lạ như chính Chúa Giêsu đã làm trong ba năm rao giảng công khai. Ngày nay, các phép lạ thực sự cũng vẫn xảy ra qua lời cầu bầu của các tôi trung của Chúa, chẳng hạn ngay tại Việt Nam có LM P.X. Trương Bửu Diệp. Rất nhiều người hàng ngày đến Tắc Sậy để cầu xin ngài nguyện giúp cầu thay, trong số những người đến cầu xin ngài có nhiều người là dân ngoại. Đó là minh chứng hùng hồn và sống động về tôn giáo do chính Đức Kitô Giêsu thiết lập.
LCTX vẫn trải qua từ đời nọ đến đời kia, như lời xác nhận của Đức Maria trong “Bài Ca Ngợi Khen” (Magnificat – Lc 1:50). Tác giả Thánh Vịnh cũng đã minh định: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 118:2-4). LCTX bao la và không hề thay đổi. Mỗi người trong chúng ta cũng đã, đang và sẽ đón nhận LCTX. Đó là điều không thể chối cãi hoặc phủ nhận, đơn giản nhất là không khí. Thiếu không khí thì chúng ta không thể sống, không khí loãng hoặc đặc lại một chút thì chúng ta cũng chết chắc!
Đấng Thương Xót bị khước từ nhưng người ta vẫn phải công nhận, người ta hả hê nhạo cười và coi Ngài là thua cuộc nhưng Ngài đã vinh thắng, Ngài bị giết chết nhưng Ngài đã sống lại: “Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ” (Tv 118:22-24).
Chúng ta cũng là những người đồng lõa trong “vụ án Giêsu”, nhưng Đấng Thương Xót vẫn đại lượng tha thứ, coi là chúng ta lầm mà thôi (x. Lc 23:34). Thật là diễm phúc cho chúng ta, vì thế mà chúng ta phải tiếp tục cầu xin: “Lạy Chúa, xin ban ơn cứu độ, lạy Chúa, xin thương giúp thành công. Nguyện xin Chúa tuôn đổ phúc lành cho người tiến vào đây nhân danh Chúa. Từ nhà Chúa, chúng tôi chúc lành cho anh em” (Tv 118:25-26).
Trình thuật Kh 1:9-13. 17-19 nói về thị kiến đầu tiên của Thánh Gioan, người-được-Chúa-yêu. Thánh Gioan đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đằng sau có một tiếng lớn như thể tiếng kèn, nói rằng hãy ghi điều đã thấy vào sách và gửi cho bảy Hội Thánh: Ê-phê-xô, Xi-miếc-na, Péc-ga-mô, Thy-a-ti-ra, Xác-đê, Phi-la-đen-phi-a và Lao-đi-ki-a. Ông quay lại để xem tiếng ai nói thì thấy bảy cây đèn vàng, ở giữa các cây đèn có ai giống như Con Người mặc áo chùng và ngang ngực có thắt đai bằng vàng.
Thánh Gioan cho biết: “Lúc thấy Người, tôi ngã vật xuống dưới chân Người, như chết vậy”. Nhưng rồi Người đặt tay hữu lên Gioan và động viên: “Đừng sợ! Ta là Đầu và là Cuối. Ta là Đấng Hằng Sống, Ta đã chết, và nay Ta sống đến muôn thuở muôn đời; Ta giữ chìa khoá của Tử thần và Âm phủ. Vậy ngươi hãy viết những gì đã thấy, những gì đang diễn ra và những gì sẽ xảy ra sau này. Đây là ý nghĩa mầu nhiệm của bảy ngôi sao ngươi đã thấy trên tay hữu Ta, và của bảy cây đèn vàng: bảy ngôi sao là các thiên thần của bảy Hội Thánh, và bảy cây đèn là bảy Hội Thánh”. Sự lạ quá đỗi, thật là mầu nhiệm, phàm nhân không thể hiểu nổi. Quả thật, Thiên Chúa toàn năng làm nên mọi sự, biến không thành có. Và tất nhiên Ngài cũng có thể biến có thành không.
Tin Mừng hôm nay cho biết về việc Đức Giêsu hiện ra với các môn đệ (Ga 20:19-31 – tương đương Mt 28:16-20; Mc 16:14-18; Lc 24:36-49).
Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, tức là chiều ngày phục sinh, nơi các môn đệ ở đều đóng kín các cửa, vì các ông sợ người Do Thái. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và chúc bình an cho họ. Nói xong, Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn. Họ rất vui mừng vì được thấy Ngài nhãn tiền. Rồi Ngài nói với họ: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy thì Thầy cũng sai anh em”. Nói xong, Ngài thổi hơi vào họ và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ”. Họ đầy ơn Chúa Thánh Thần và có thể làm những gì Thầy Giêsu cho phép – tức là cử hành các bí tích nhân danh Ngài.
Lúc đó chỉ có mười môn đệ, không có mặt Tôma, cũng gọi là Điđymô. Các môn đệ khác nói với ông Tôma về việc được diện kiến Thầy-Giêsu-phục-sinh, nhưng ông Tôma không tin: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”.
Sau đó tám ngày, các môn đệ Đức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em”. Rồi Ngài bảo ông Tôma đặt ngón tay vào vết thương ở cạnh sườn, nhìn xem tay Ngài, và bảo ông đừng cứng lòng nhưng hãy tin. Nhãn tiền thấy Thầy, ông Tôma vội thưa: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!”. Có lẽ lúc đó ông Tôma chẳng dám đưa tay ra sờ để kiểm chứng đâu. Sau đó, Đức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”. Đó là mối phúc mới. Chúng ta đang thừa kế mối phúc này, thật là hạnh phúc biết bao!
Tin Mừng hôm nay cho chúng ta biết rõ là trong hai lần hiện ra với các môn đệ, Chúa Giêsu đã chúc bình an ba lần. Điều đó cho thấy tầm quan trọng của sự bình an. Và hàng ngày, khi tham dự Thánh Lễ, chúng ta cũng được mời gọi chúc bình an cho nhau.
Thánh Gioan kết luận: “Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em TIN mà được SỰ SỐNG nhờ danh Người”. Như vậy, tin là bí quyết để được thương xót và được cứu độ. Còn Thánh Phaolô cầu chúc: “Xin Thiên Chúa là Cha và xin Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho bạn được ân sủng, lòng thương xót và sự bình an” (2 Tm 1:2).
Thương xót là một trong Bát Phúc: “Phúc thay ai xót thương người – Bởi vì sẽ được Chúa Trời xót thương” (Mt 5:7). Đây là “bộ tứ” (4T) để sống LCTX: Tín Thác, Thỉnh Cầu, Thương Xót, và Tha Thứ. Hôm nay, ngày Đại lễ LCTX, chúng ta cùng nhau chân thành cầu nguyện: “Jezu ufam Tobie – Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài”. Nguyện xin Máu và Nước chảy ra từ Thánh Tâm Chúa Giêsu tẩy rửa linh hồn của mọi người nên tinh tuyền theo lượng từ bi của Ngài!
Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin giúp con biết tin nhận Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa, biết ẩn náu nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu, biết thương xót tha nhân và luôn sẵn sàng tha thứ. Xin ban cho con Ơn Bình An đích thực của LCTX. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Phục Sinh, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.
TRẦM THIÊN THU
Khuôn Mặt Thương Xót: https://www.youtube.com/watch?v=v8Vw4VfEgtY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét