Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2022

ĐỨC MẸ CHỮA LÀNH “VẾT THƯƠNG NGƯỜI MẸ”

 

Fri, 05/08/2022 -Trầm Thiên Thu

ĐỨC  MẸ  CHỮA  LÀNH  “VẾT  THƯƠNG  NGƯỜI  MẸ”


Yêu mến Đức Mẹ như người mẹ thiêng liêng không phải lúc nào cũng đến dễ dàng đối với tôi. Thật vậy, một trong những ký ức đầu tiên khi tôi biết về Đức Mẹ ở trường tiểu học đã khiến tôi cảm thấy mâu thuẫn, buồn bã và không chắc chắn. Tôi về nhà từ lớp Một tại trường Công giáo mà tôi theo học, cầm trên tay tấm thẻ có hình Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội rất đẹp. Tôi biết Đức Mẹ là ai – Mẹ của Thiên Chúa, và tôi biết tại sao Đức Mẹ lại quan trọng – bởi vì Mẹ đã đồng ý với Thiên Chúa mà cưu mang Chúa Giêsu Con Ngài.

Tôi không biết làm thế nào để yêu mến Đức Mẹ, bởi vì tôi không thể liên quan đến Đức Mẹ.

Mới đây, tôi đọc về khái niệm “vết thương người mẹ.” Về cơ bản, đây là một thuật ngữ được đặt ra để chỉ mối quan hệ tan vỡ với những người chăm sóc chính của chúng ta trong những năm định hình của chúng ta – độ tuổi từ sơ sinh đến 5 tuổi. Không có gì ngạc nhiên khi nhiều phụ nữ có mối quan hệ căng thẳng với mẹ ruột và mẹ chồng. Tôi luôn tự hỏi tại sao lại như vậy. Bây giờ tôi biết nhiều thêm một chút.

Hai khía cạnh của tình phụ nữ – “người cho đi” và “người giúp đỡ” – được dịch là sự bảo vệ, sự nuôi dưỡng và sự phục vụ của người mẹ khi phụ nữ trở thành người mẹ. Nhưng những người mẹ mang vết thương của họ vào mối quan hệ với con cái, phần lớn là có ý định nhưng đôi khi là có chủ tâm. Vết thương người mẹ có thể là bất cứ điều gì tế nhị (nhưng vẫn rất đau) như bị bỏ lại ở tiệm tạp hóa và cảm thấy bị bỏ rơi, hoặc khủng khiếp như bị bạo hành về thể lý, tình dục, lời nói hoặc bị bỏ mặc hồi nhỏ.

Những vết thương chuyển thành cảm giác không đáng, cảm thấy chúng ta chỉ giỏi như những gì chúng ta làm (chứ không phải là con người vốn dĩ của chúng ta), cảm thấy chúng ta phải thực hiện và có trách nhiệm đối với hạnh phúc và sức khỏe của các thành viên trong gia đình – hoặc bất kỳ ai mà chúng ta yêu quý.

Lúc mới “làm quen” với Đức Mẹ, tôi không hiểu tại sao Đức Mẹ xa cách với tôi như vậy. Đáng lẽ tôi phải học Kinh Kính Mừng và cầu nguyện với Đức Mẹ mỗi ngày, nhưng điều đó lúc đầu cảm thấy gượng ép và khó khăn. Tôi đủ hiểu để biết rằng có điều gì đó tồi tệ về điều này, nhưng tôi không biết làm thế nào để sửa đổi. Vì vậy, tôi chỉ đọc Kinh Kính Mừng một cách ngoan ngoãn đối với giáo viên của tôi và khi những người khác lần chuỗi Mân Côi. Hơn nữa, tấm thẻ kia đã bị bụi bám trên tủ trong phòng tôi.

Tôi đã làm mẹ được gần 12 năm. Chỉ trong vài tháng gần đây, tôi mới có mối liên hệ giữa vết thương người mẹ và mối quan hệ cá nhân với Đức Mẹ. Tôi chợt nghĩ rằng có lẽ nhiều người cũng phải vật lộn với điều này. Tôi biết rằng Đức Mẹ là chủ đề nhức nhối đối với nhiều người theo đạo Tin Lành hoặc những người có khả năng cải đạo sang Công giáo. Họ có thể phản đối việc cầu nguyện với Đức Mẹ, cho rằng chúng ta chỉ nói chuyện trực tiếp với Thiên Chúa mà thôi.

Sự nhầm lẫn về vai trò của Đức Mẹ trong cuộc sống của chúng ta – vai trò cá nhân Đức Mẹ, sự đầu tư của Đức Mẹ vào cuộc sống của chúng ta, tình yêu thân thiết của Đức Mẹ dành cho chúng ta – giữ Đức Mẹ ở trong tầm tay đối với những người theo đạo Tin Lành và Công giáo. Nếu đúng là chúng ta thể hiện mối quan hệ với cha ruột lên mối quan hệ với Thiên Chúa Cha, cũng có thể đúng là bất kỳ vết thương sâu nào chúng ta giữ được từ mối quan hệ với mẹ cũng có thể can thiệp vào khả năng rèn luyện niềm tin và tình yêu như trẻ thơ dành cho Mẹ Maria như người mẹ thiêng liêng của chúng ta.

Tôi đã xem lại ý tưởng yêu mến Đức Mẹ và giữ Đức Mẹ gần gũi với tôi khi tôi trở thành người mẹ vào đầu những năm 30 tuổi. Cho tới lúc đó, tôi kính trọng Đức Mẹ và tuân thủ những giáo điều về Đức Mẹ, nhưng ngoài ra, tôi bị mắc kẹt. Tôi biết điều đó. Sau đó, khi tôi phải vật lộn với chứng mất ngủ kinh niên và chứng trầm cảm hậu sản kéo theo, tôi đã tuyệt vọng quay về với Đức Mẹ trong một lần cho con gái Felicity bé nhỏ ăn đêm.

Khi chăm sóc Felicity, tôi thổn thức: “Lạy Mẹ Maria, xin giúp con. Con không biết cách làm mẹ. Xin hãy làm mẹ đối với con.” Lúc đó tôi không nhận ra, nhưng đó là sự biến đổi của lời cầu nguyện đơn giản do Mẹ Thánh Têrêsa Calcutta gợi ý: “Lạy Mẹ Maria, xin hãy làm mẹ đối với con ngay bây giờ.” Quả thật, lời cầu xin này đã mở rộng Trái Tim Đức Mẹ. Tôi đã cảm nhận được điều đó trong khoảnh khắc đó. Đó là có thể sờ thấy. Một phút tôi nghiêng mình trên bờ vực thẳm của sự tuyệt vọng, phút tiếp theo tôi đắm chìm trong sự an bình thánh thiện.

Dần dần theo thời gian, việc yêu mến Đức Mẹ như người mẹ thiêng liêng đã giúp tôi hàn gắn mối quan hệ của tôi với tất cả những hình bóng mẫu tử trong cuộc đời tôi. Phụ nữ rất phức tạp trong việc biểu lộ (hoặc đè nén) cảm xúc yêu thương, vì vậy nhiều điều vẫn chưa được nói ra giữa mẹ và con gái. Khi tôi suy niệm về Bảy Nỗi Buồn của Đức Mẹ, tôi bắt đầu nhận ra sự tổn thương của chính mẹ tôi, và thay vì đổ lỗi cho bà về những gì bà không thể dành cho tôi, tôi cảm thấy đồng cảm với mẹ tôi.

Cầu nguyện với Đức Mẹ làm thay lòng đổi dạ. sức mạnh biến đổi cuộc sống. Tôi có thể chứng thực sức mạnh của sự cầu thay nguyện giúp của Đức Mẹ, có cả sự ảnh hưởng và sự dịu dàng của Đức Mẹ trong cách chăm sóc tôi và các con tôi. Bây giờ, tôi có thể hoàn toàn tin tưởng Đức Mẹ nếu tôi lo lắng cho các con của mình và thưa với Đức Mẹ: “Lạy Mẹ Maria, con phó giao các con của con cho Mẹ. Xin hãy làm mẹ của chúng trong những lúc con thất bại, và khi con không thể ở nơi chúng có mặt.”

Mặc dù những gì chúng ta có thể tin, việc chữa lành là điều có thể xảy ra khi chúng ta bắt đầu hướng về Mẹ Maria với niềm vui thích và khó khăn như nhau. Thật vậy, việc chữa lành những điều không thể lại trở thành hiện thực.

JEANNIE EWING

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét