Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

Mưa Cứu Độ




Mưa  Cứu  Độ
(Thu, 25/02/2016 - Trầm Thiên Thu)



Mưa là một hiện tượng thiên nhiên. Mưa rất bình thường nhưng cũng rất quan trọng. Có lẽ mưa bình thường nên chúng ta không biết ơn mưa. Không mưa thì trời oi ả và nóng bức, muôn loài cảm thấy bứt rứt. Không mưa lâu ngày thành hạn hán, muôn loài có thể chết. Vì thế, rất cần biết ơn mưa!

Thật vậy, nếu không có mưa thì chúng ta chết hết. Tại sao? Vì mưa đổ xuống cho chúng ta, dù mưa nhỏ hay mưa to, cũng làm hạ nhiệt độ, khiến chúng ta cảm thấy dễ chịu. Chính mưa tăng làm độ ẩm cho đất, và thời tiết cũng khả dĩ trở nên mát mẻ hơn. Nói chung, mưa rất cần cho mọi sinh vật, cần cho đất đai, cần cho môi trường. Nhưng có khi mưa… phát ghét. Mưa cũng khổ, cũng có kẻ ghét và người thương!

Có nhiều loại mưa: Mưa bụi, mưa phùn, mưa đá, mưa diêm sinh, mưa lửa,…

MƯA là một trong những ca khúc nổi tiếng của NS Văn Phụng (*). Với âm thể Dm (Rê thứ), giai điệu giản dị nhưng mượt mà, đều đặn như những giọt mưa rơi và nhẹ nhàng như tiếng mưa thánh thót, chuyển âm cũng rất đơn giản mà vẫn hay, được lồng trong nhịp Valse (3/4) uyển chuyển, ca từ mộc mạc mà thâm thúy, lại được gieo vần như một bài thơ năm chữ, đã lôi cuốn người nghe như “trôi” theo Mưa và khiến người nghe cảm nhận sự mát mẻ của mưa, đồng thời đưa người nghe vào “khung trời yêu tuyệt vời”. Yêu ở đây không là chuyện yêu đương đôi lứa mà là tình yêu đồng loại. Tuyệt vời quá!

Ns Văn Phụng nhận xét tinh tế qua những gì rất đời thường: “Mưa rơi rơi trên đường, Mưa rơi suốt canh trường, Mưa rơi ướt phố phường, Mưa trôi lá trong vườn, Mưa đang tí tách reo ven tường”.

Mưa không rơi trên đường thì rơi đi đâu, không ướt đường thì ướt gì? Chuyện quá dĩ nhiên. Ấy thế mà cái “dĩ nhiên” ấy có mấy ai để ý được như Ns Văn Phụng? Thế mới “độc”“độc chiêu” hoặc “độc đáo” chứ không “độc hại”. Nghệ sĩ là thế, thấy cái mà người ta không thấy, nhưng có thể lại không thấy cái mà người ta thấy. Ngược nhau là thế. Tia nắng chiếu vào một chiếc lá thì tia nào cũng giống nhau, nhìn lắm lúc thấy bực mình, thế mà người có máu nghệ sĩ lại thấy ánh nắng “không bình thường”, nghĩa là có chút “điên” (chứ không “khùng”), điên-ở-mức-cho-phép. Thế mới “khác người”, vậy mới “lạ đời”!

Có lẽ vì không đủ hiểu giới văn nghệ sĩ mà ông bà xưa nói: “Xướng ca vô loài”. Khổ thật! Nhục thật! Người ta có “loài”, thú vật cũng có loài, sinh vật cũng có loài, nhưng ai “dính líu” vào “bảy nốt nhạc” thì đều “vô loài” (ý chê bai theo nghĩa xấu). Quá nhục!

Kệ. Cái gì “trời cho” đều là “trò chơi”. Cứ chơi cho hết mình. Ns Văn Phụng tiếp tục tả Mưa: “Mưa rơi trên sông dài, Mưa qua khắp non đoài, Mưa cho thắm hoa đời, Mưa cho hết u hoài, Mưa cho đám lúa non mỉm cười”. Mưa làm trôi u buồn nhưng lại tưới gội phù sa làm cho lúa cũng biết cười. Nhân cách hóa hay quá!

Ông nhìn thấy Mưa trải dọc suốt dải đất hình chữ S của Việt Nam: “Mưa đem tươi vui về cho thắm áo nâu, Mưa cho nương dâu và khoai sắn lên mau, Mưa như trút sầu, Mưa tươi lúa đầu, Mưa rơi qua Bến Hải, Cà Mau”.

Mưa không chỉ thấm sâu vào đất mà còn thấm cả vào từng người: “Mưa rơi trên vai chàng, Mưa rơi ướt vai nàng, Mưa rơi khắp thôn làng, Mưa reo những cung đàn, Mưa như tiếng ru con dịu dàng”. Cách ví von của ông rất tự nhiên và chân chất.

Mưa cũng biết yêu chân thành và yêu mọi người: “Mưa yêu bông hoa đời, Mưa yêu biết bao người, Mưa không biết hững hờ, Mưa thương lúa bơ phờ, Mưa yêu lúa mong mưa từng giờ”.

Lạ thật! Mưa mà vẫn biết quan tâm từng chi tiết và chú trọng cuộc sống gia đình: “Mưa yêu thương ai nghèo, Mưa cho lúa ngô nhiều, Mưa cho hết tiêu điều, Mưa cho những ai nghèo, Mưa cho thắm bữa cơm ban chiều”.

Mưa không hề ích kỷ. Mưa luôn đại lượng. Mưa cho mọi người, dù người đó tốt hay xấu: “Mưa rơi phương Đông rồi Mưa rơi tới phương Tây, Mưa gieo hương xuân về trên những luống cày, Mưa rơi chốn này, Mưa cho lúa đầy, Mưa cho duyên ta càng nồng say”.

Không chỉ như thế, Mưa còn rất nghiêm túc và đầy tính nhân bản: “Mưa không yêu ngang đường, Mưa không muốn ai buồn, Mưa yêu nước non này, Mưa yêu mến dân cày, Mưa cho lúa ngô hơn gạo đầy”. Mưa là thế, và mỗi chúng ta phải nhận thức được bài học của Mưa để cuộc đời này giảm bớt đau khổ.

Câu kết (coda) của ca khúc MƯA ngắn gọn và cô đọng: “Mưa còn gieo xuống đời, Mưa về cho lúa thêm tươi”.

Ai cũng mong chờ Mưa, ai cũng khao khát Mưa, vì ai cũng cần nước. Sau một trận mưa, trời sáng hơn, đất hiền hơn, và mọi vật đều đổi mới. Mưa thật kỳ diệu!

Về tinh thần, lòng người như mảnh đất khô cằn, xã hội cũng như bị hạn hán tình người, thế nên luôn cần những Cơn Mưa Yêu Thương với những Giọt Mưa Tình Cảm. Chỉ có loại Mưa đó mới khả dĩ làm tươi mát con người.

Muốn vậy thì chính mỗi người phải là Giọt Mưa Yêu Thương. Mưa cho mình, mưa cho gia đình, mưa cho xã hội, mưa cho đất nước, mưa cho thế giới, mưa cho nhau,… Mưa hôm nay và mãi mãi…

Với người Công giáo nói riêng, và các Kitô hữu nói chung, còn có loại mưa tâm linh: Mưa Thần Khí, Mưa Giêsu, Mưa Cứu Độ, Mưa Hồng Ân, Mưa Tin-Cậy-Mến, Mưa Lòng Chúa Thương Xót,…

Mưa rất cần thiết, vì mưa tạo sự sống cho muôn vật: “Ngày Đức Chúa là Thiên Chúa làm ra đất và trời, chưa có bụi cây ngoài đồng nào trên mặt đất, chưa có đám cỏ ngoài đồng nào mọc lên, vì Đức Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất và không có người để canh tác đất đai” (St 2:5).

Nhưng khi có mưa và có sự sống trên trái đất, loài người lại hư hỏng. Vì thế, Thiên Chúa lại dùng mưa để thanh tẩy mặt đất: “Vì bảy ngày nữa Ta sẽ đổ mưa xuống đất trong vòng bốn mươi ngày bốn mươi đêm, và Ta sẽ xoá bỏ khỏi mặt đất mọi loài Ta đã làm ra. Mưa đổ xuống đất bốn mươi ngày bốn mươi đêm” (St 7:4 & 12). Đó chính là Đại Hồng Thủy thời ông Noe đã hoàn toàn “đổi mới” mặt đất.

Thời ôn dịch xảy vì dân Ai-cập “làm khó” dân chúng trong Cựu ước, nên Thiên Chúa tuyên phán:“Ngày mai, vào giờ này, Ta sẽ cho mưa đá rất nặng, như chưa từng có ở Ai-cập từ ngày dựng nước cho đến bây giờ” (Xh 9:18). Thiên Chúa làm vậy để chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa đích thực, quyền phép vô song.

Điều đó đã xảy ra đúng như Thiên Chúa cảnh báo. Không chỉ vậy mà còn hơn thế nữa: “Đã có mưa đá và lửa loé ra giữa mưa đá; mưa đá rất nặng, như chưa từng có trên khắp đất Ai-cập, kể từ khi chúng thành một dân” (Xh 9:24).

Khi nói về lý do thể hiện lòng thương xót, không chỉ yêu thương người bình thường mà còn phải yêu thương cả kẻ thù, Đức Giêsu dùng hình ảnh mưa để giải thích: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt 5:45).

Chúa Giêsu nói về những người biết thực hành lời Ngài dạy thì như người xây nhà trên nền đá, Ngài cũng dùng hình ảnh mưa để chúng ta dễ hiểu: “Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá” (Mt 7:25). Ngài gọi những người khôn ngoan như thế là “môn đệ chân chính”.

Thánh Phaolô cũng dùng hình ảnh mưa để nói về Hồng Ân Thiên Chúa: “Người không ngừng làm chứng cho mình, khi thi ân giáng phúc, ban mưa từ trời và mùa màng sung túc cho các bạn, và cho các bạn được no lòng, được an vui” (Cv 14:17).

Thánh Gioan Tông đồ cũng thị kiến về mưa: “Tiếng kèn của vị thứ nhất nổi lên. Mưa đá và lửa, hoà với máu, trút xuống đất. Một phần ba mặt đất bị thiêu huỷ, một phần ba cây cối bị thiêu huỷ, và tất cả cỏ xanh bị thiêu huỷ” (Kh 8:7).

Và còn kinh khủng hơn với loại mưa đá to và nặng: “Những hạt mưa đá lớn, nặng chừng nửa tạ, từ trời giáng xuống người ta, và người ta nói phạm đến Thiên Chúa vì bị tai ương mưa đá, bởi lẽ tai ương đó lớn quá chừng” (Kh 16:21).

Mưa Hồng Ân vẫn tuôn đổ từng ngày, Mưa Hồng Ân càng cần thiết và cấp bách hơn vào những ngày Mùa Chay, mùa mệnh danh là “lúc thuận tiện” và là “ngày cứu độ” (x. 2 Cr 6:2).

Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin đổ tràn Mưa Cứu Độ cho chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét